Ngoc Minh

Một tháng cô hồn với đôi chân bị nẹp và chiếc xe đứt phanhhhh

0 đ (0%)

5 tr đ
0 người ủng hộ
Còn lại 329 ngày
Tips: Bạn có biết, mỗi lượt chia sẻ của bạn có thể mang lại 2 lượt ủng hộ từ bạn bè.
Chia sẻ ngay
ĐƠN VỊ TỔ CHỨC

CHỦ CHIẾN DỊCH
Le Quoc Viet

Le Quoc Viet

Nội dung chiến dịch

Chào các ông, tôi đang thực sự down mood và cố viết mấy dòng lên đây vì cảm thấy ấm ức nhưng lại không biết trút giận vào đâu.

T vừa bị tai nạn tối thứ 2 vừa rồi. Đang đi sát lề phải, vận tốc cỡ 30-35km/h thì rầm cái nhắm mắt mở ra đã thấy mình nằm ra đường. 1 ông anh chở hàng cồng kềnh lao xoẹt phát chen giữa t và 1 cái ô tô, hàng đập vào người t đẩy t văng xuống đường. 

Ngã xong t chỉ biết nằm đấy nước mắt giàn giụa. Người dân xung quanh chạy ra đỡ t dậy, ông anh kia thì cứ đứng phân bua giải thích. Lúc ấy t chưa thấy đau đâu, chỉ thấy tủi thân vl tủi thân. Nhìn ông anh kia đứng phân trần t cứ thế khóc lóc mà gào lên "Em không bắt đền anh đâu mà anh sợ, nhưng anh sai thì anh phải nhận chứ, anh sai thì anh phải xin lỗi em chứ". Không hiểu t có bị điên không nhưng lúc ấy điều duy nhất khiến t cảm thấy ấm ức là không được xin lỗi =)))) 

Người dân xung quanh thì lao vào chửi mắng ông kia, lại có cả nhân chứng các thứ các kiểu nữa, lấy đt của t bắt t phải lưu số ông gây tai nạn và nhân chứng vào máy, trong khi thực sự t chỉ thấy tủi thân chứ ko hề muốn bắt đền.

T được đưa vào viện E cấp cứu, nhìn xung quanh ai cũng có người thân, mình thì vào cùng 1 ông lạ huơ lạ hoắc đến tên bệnh nhân cũng ko biết, t càng được thể ngồi khóc. Sát trùng với tiêm uốn ván rồi chụp chiếu các thứ xong, 2 ông bác sĩ với 1 cậu thực tập chụm đầu nhìn film chụp x-quang của t, hết nâng lên lại đặt xuống. Họ nhìn film chụp của t có 1 mảnh xương bị rời cmn ra, nhưng theo mức độ đau và khả năng vận động của t thì ko giống t bị gãy xương vỡ xương hay gì cả =))) Thế là họ kết luận t bị tổn thương dây chằng, bắt mua 1 cái nẹp chân rồi cho về bảo 2 tuần sau khám lại, 6 con mắt nhìn t như kiểu dị nhân vậy.

Ông anh gây tai nạn cũng trả hết tiền khám các thứ cho t, nhưng nhìn ví cũng có vài trăm nghìn, mặt mày ngơ ngác gãi đầu gãi tai chắc cũng vất vả chẳng có nhiều tiền. Kể ra ai cũng bảo t bị điên nhưng tối hôm ấy về t cứ thức mãi vì đau mà trong đầu cứ quanh quẩn suy nghĩ thương ông ấy tự dưng mất một đống tiền.

Hôm sau t vào Việt Đức khám lại, được giải thích kỹ càng đúng bệnh và yên tâm hơn, nhưng tóm lại vẫn là nếu không muốn bị mổ hoặc mãi mãi không đi lại được thì ngoan ngoãn nằm nhà nẹp chân không được co lại trong khoảng 2 tuần.

Giờ t ở 1 mình trong phòng trọ, cố gắng tích cực nhưng không cách nào ngừng suy nghĩ về việc tại sao bản thân lương thiện và không hại ai bao giờ nhưng suốt ngày bệnh tật ốm đau bị hại bị đâm các thứ (năm ngoái t cũng bị tai nạn 1 lần vẫn còn 1 đống sẹo trên người huhu). Không muốn ăn chỉ muốn khóc. Mỗi ngày nghỉ làm là mất 500k, cô chú chủ nhà cứ bảo t phải bắt ông kia bồi thường, nhưng nghĩ trong tài khoản vẫn còn tiền tiết kiệm đủ sống 3 tháng không lương, đã nói "Em không bắt đền anh đâu mà anh sợ" thì phải cố mà giữ lời chứ nhỉ =))

Dù biết là mình vẫn còn may mắn hơn nhiều người nhưng bản tính yếu đuối của bản thân cộng thêm việc sống 1 mình khiến t cứ thỉnh thoảng lại nằm khóc lóc. Ngửa tay xin một chút lạc quan từ anh em bạn bè không quen để vực dậy tâm hồn yếu đuối này ạ.